[Dịch] Nghề Nghiệp Của Ta Quá Có Cá Tính

/

Chương 101: Rốt cuộc ai mới thật sự là tín đồ Hắc Đà? (Vạn càng cầu nguyệt phiếu!) (3)

Chương 101: Rốt cuộc ai mới thật sự là tín đồ Hắc Đà? (Vạn càng cầu nguyệt phiếu!) (3)

[Dịch] Nghề Nghiệp Của Ta Quá Có Cá Tính

Đoàn Hựu Viên

4.146 chữ

15-03-2026

Tô Thần cúi đầu nhìn xuống hắn, lặng lẽ không một tiếng động, một sợi dây thép men theo dưới chân hắn bò tới, chui thẳng vào từ vết thương trên da.

Chẳng bao lâu sau, Chu Hiển hoàn toàn tắt thở.

“Cuối cùng cũng chết.” Tô Thần thở ra một hơi, trong lòng lại càng thấy quái lạ.

Vừa rồi rốt cuộc là chuyện gì? Hai pho Hắc Đà tượng lại đồng thời ra tay với hắn, thật quá kỳ quái...

“Tô... Tô lão đệ!?”

Phía sau chợt vang lên tiếng kêu mừng rỡ, Tôn Thái như một quả cầu thịt lăn tới, mừng đến phát khóc: “Lão đệ, ngươi không sao, tốt quá, tốt quá rồi!”

Trời mới biết vừa rồi hắn tuyệt vọng đến mức nào.

Ban đầu, hắn quả thật vì Viên Thần Dương nên mới chiếu cố Tô Thần, nhưng cùng là chiếu cố, cũng có thật lòng và qua loa cho có.

Hắn hoàn toàn có thể chờ đến lúc Tô Thần gặp phiền phức rồi tìm tới mình, khi ấy mới ra tay, như vậy cũng vẫn nói xuôi được.

Nhưng cách hành sự của Tô Thần khiến hắn cảm thấy đây là người đáng để kết giao, vì thế từ đầu đến cuối hắn đều chủ động giúp đỡ, dần dà kết thành giao tình không cạn.

“Vậy mà... không sao?” Đỗ Cảnh Minh theo sát phía sau, vừa thở phào nhẹ nhõm, vừa kinh nghi bất định, liếc nhìn thi thể Chu Hiển nằm chết thảm trên đất.

Chu Hiển đã dùng đến quỷ thần thủ đoạn, vậy mà vẫn không làm gì được Tô Thần. Chẳng lẽ trên người hắn thật có bảo mệnh để bài do Hạ thẩm phán trưởng để lại?

“Chỉ bị thương một chút, không đáng ngại.” Tô Thần giơ tay chặn Tôn Thái đang giàn giụa nước mắt nước mũi, sắc mặt khá khó coi.

“Vậy thì tốt.” Đỗ Cảnh Minh không hỏi thêm, chuyện đó vốn không thuộc phận sự của hắn.

“Còn đứng nhìn gì nữa, mau lên lầu kiểm tra xem có ai bị thương không.” Đỗ Cảnh Minh quay đầu quát đám giám sát vệ xung quanh.

“Triệu đội trưởng, phiền ngươi ở lại...” Tô Thần lên tiếng.

“Đây là... nội chính sảnh trưởng tiền nhiệm, Chu Hiển?” Triệu Hùng sửng sốt, bước tới, cúi đầu nhìn thi thể đang được khiêng đi, rồi lại nhìn Tô Thần đang được kiểm tra thương thế, trong lòng không khỏi cảm khái.

Lúc đối phương vừa được điều tới, hắn còn tưởng đây là hạng con cháu thế gia tới mạ vàng lý lịch, nào ngờ chỉ mới mấy tháng ngắn ngủi, đã có thể chính diện chém giết với Chu Hiển.

“Hít...” Tô Thần hít ngược một ngụm khí lạnh, nhìn cô nương nhỏ của bộ phận cấp cứu đang kiểm tra vết thương cho mình. Mặt nàng đỏ bừng, cuống quýt nói: “Xin lỗi, xin lỗi...”

Cánh tay phải của hắn giờ đã tím bầm đỏ sẫm. Dù có nhiều tầng phòng hộ bảo vệ, chặn được một kích của Chu Hiển, nhưng uy lực kia vẫn chưa thể triệt tiêu hoàn toàn.“Không sao...” Tô Thần xua tay. Tiểu cô nương liếc nhìn nửa thân trên rắn chắc của hắn, khẽ thở ra một hơi, cố trấn tĩnh tâm thần rồi đặt hai tay lên chỗ sưng tấy trên người hắn.

Ánh lục quang nhàn nhạt tỏa ra, rơi xuống vết thương. Cảm giác mát lạnh lập tức truyền đến, cơn đau nhói cũng dần dần dịu bớt.

Đây là chức nghiệp chuyên về trị liệu sao?

Cấp cứu bộ... Tô Thần còn chưa từng dùng qua dịch vụ của bộ này, bảo sao chỉ có một vài gia tộc tầng lớp cao mới dùng nổi, hóa ra là do chức nghiệp giả đích thân ra tay.

“Triệu đội trưởng lên phó khoa trưởng rồi?” Tô Thần liếc nhìn phù hiệu trên vai Triệu Hùng.

“Đều nhờ phúc của ngươi.” Triệu Hùng rất biết thân biết phận. Hán tử này vốn trầm mặc ít lời, quả thực khó mà thốt ra mấy câu nịnh nọt.

Hắn không biết gì về những biến động ở tầng lớp cao tầng, càng không hay Tô Thần đã trở thành thẩm phán trưởng học trò.

Nhưng hắn vô duyên vô cớ được thăng chức, ngay cả Tôn Thái cũng thành phó bộ trưởng, vậy khả năng duy nhất chỉ có thể là Tô Thần.

Tôn Thái đứng bên cạnh tiếp lời: “Năng lực của Triệu đội trưởng đủ để đảm đương chức vị này, hơn nữa chẳng bao lâu nữa sẽ có thể đột phá thành chức nghiệp giả nhị giai.”

Từ nhất giai đến nhị giai đều chỉ là chức nghiệp trung hạ cấp, yêu cầu đối với bản thân không quá cao. Chỉ cần có tài nguyên, có thời gian, dù chậm rãi mài giũa cũng có thể đi lên.

“Bên kia hẳn đã đánh đến lúc gay gắt nhất rồi.” Đỗ Cảnh Minh nhìn ra phía ngoài Giám sát bộ.

Sắc mặt Tô Thần hơi trầm xuống. Mọi người bước ra ngoài nhìn, chỉ thấy bầu trời phía tây rực lên ánh vàng kim, sáng chói như lửa trời.

“Chắc... chắc sẽ không có vấn đề gì lớn đâu nhỉ.” Tôn Thái nuốt khan một cái.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!